Chuyển đến nội dung chính

Mạn đàm chuyện Quân tử - Tiểu nhân

Bản thân cặp phạm trù Quân tử - Tiểu nhân đã thiếu cái ranh giới rạch ròi và luôn trong trạng thái động. Nhưng cứ tạm mượn nó đem đặt vào nền bóng quá độ nhá nhem của xứ sở hình chữ S này mà luận thì cũng ra ối việc phải ngẫm.



1. Nội hàm của khái niệm Quân tử - Tiểu nhân dĩ lẽ không bất biến. Nó khởi thuỷ từ Nho giáo và dùng để phân chia con người trong xã hội ra làm 2 tầng lớp. Có người nói cặp phạm trù này do Khổng Tử (thế kỷ 6 - 5 TCN) đặt tên, nhưng cũng có sách ghi rằng cách phân tầng xã hội này xuất hiện từ giữa đời Chu bên Trung Quốc, khi Khổng Tử còn chưa có. Người viết bài này vốn Nho học còn nghèo nên chẳng dám ủng ai, phản ai trong cuộc tranh luận này. Chỉ xin cóp nhặt dăm điều ba chuyện từ cổ thư phàm mua vui cho bạn đọc “một vài trống canh”.


Từ đời Chu cho đến Chiến quốc, từ Quân tử được dùng để chỉ lớp đại phu, quý tộc. Những tầng lớp khác trong xã hội - từ bần nông cho đến dân buôn và quan lại hàm phẩm thấp - đều là Tiểu nhân. Từ “Tiểu nhân” hay “dã nhân” luôn ăn sâu trong tâm thức những người tầng lớp dưới, nên như quý vị hay xem phim Tàu đều thấy dân thường hay quan nhỏ gặp vua chúa, quan lớn đều tự xưng là Tiểu nhân. Nói như vậy, Quân tử - Tiểu nhân chỉ là phép định danh theo địa vị xã hội, cũng giống như cụm từ đang “hot” hiện nay là “đại gia” để phân biệt với “thứ dân” bình bình cơm ngày hai bữa.


Nhưng sinh thời, Khổng Tử đã mở rộng khái niệm đó thành những chuẩn mực để con người ta tu thân và hành đạo. Trong đại thư Luận ngữ, Khổng Tử dạy: “Quân tử tinh tường điều nghĩa, tiểu nhân tinh tường cái lợi”. Theo Khổng giáo, phàm là người Quân tử phải thấu Tam cương, Ngũ Thường trong việc tu thân và biết tề gia, trị quốc, bình thiên hạ trong đường hành đạo. Trong con mắt Khổng Tử, kẻ có Đức mà không phò vua trị nước cũng là thứ Tiểu nhân, kẻ có hàm có phẩm mà không có Đức cũng là thứ Tiểu nhân cả.


Cũng hơn 2.500 năm từ ngày đức Khổng Tử quy tiên, cặp phạm trù Quân tử - Tiểu nhân vẫn còn được dùng rộng rãi lắm. Chỉ có điều, thời thế đã thay đổi nhiều và ngày nay tiểu nhân vỗ ngực xưng Quân tử cũng nhiều. Cái thứ đó gọi là nguỵ quân tử. Chẳng hiểu do cái cách phân biệt của Nho giáo quá cực đoan hay chuẩn mực đạo đức xã hội không được rõ ràng như thời Khổng Tử nhưng nay ai bị gọi là Tiểu nhân thì cay cú lắm. Nay Tiểu nhân được hiểu là hèn mạt, là lươn lẹo, xảo quyệt mà.


2. Cái giải V-League ngụy chuyên nghiệp năm nay đã đi được nửa đường, một nửa con đường với nhiều ổ gà, lỗ thủng và cả những đường ngang, lối tắt. Một nửa con đường qua đi trong cảnh nhá nhem mà trong đó gam màu tối át gam màu sáng.


V-League năm nay có thật nhiều tiền. Từ khoản 12 tỷ đồng tài trợ (dù đã bị cái bản hợp đồng giữa VFF và công ty mà VFF có cổ phần cắt đi 4 tỷ) đến những khoản tiền lương, tiền thưởng chất cao như núi mà các đội bóng dù giàu dù nghèo đều cắn răng bỏ ra. Khi có lấn cấn về tiền thì cũng là khi nội tình bung bét vì chia rẽ. Cứ theo đức Khổng Tử, những kẻ “tường cái lợi” chắc chắn chẳng phải bậc Quân tử.


Ở V-League vẫn còn không ít kẻ vì cái tình thời bao cấp mà giang tay cứu giúp bạn đồng hành khi khốn khó, biến nhiều trận cầu thành vở diễn. Lại có kẻ “gắp lửa bỏ tay người” giỏi đổ lỗi cho người khác để đánh lạc hướng người đời, che đi những cái ung nhọt trong nội bộ.


Lại có phường chưa qua cầu đã toan rút ván, lừa trên dối dưới xem quyền lợi và cái tôi của mình to hơn quyền lợi tập thể, khiến lòng người ly tán mỗi người nhìn về một phương. Có kẻ còn to gan hơn, lấy oán trả ân hòng đâm sau lưng người thầy chăm bẵm mình từ thời còn tấm bé khiến chuyện nhà không yên ấm.


Cũng có người ăn trên ngồi trước, luôn miệng kêu thượng tôn cái lý nhưng luôn biết cách gỡ rối tròn vo và xuê xoa sao cho yên mình, yên ta mà không màng đến đại cục. Có người được gọi là Bao Công nhưng tiền hậu bất nhất, nói lời rồi lại rút lời bởi lúc nói thì nói cho sướng miệng còn lúc làm thì còn cấn trên, cá dưới nên đành thuận theo số đông (dù số đông không đúng).


Đó là chưa nói đến người gọi là “vua của các ông vua” nhưng lấy thù riêng để giải quyết việc chung, khiến người có tài có đức không có đất dụng võ. Cũng người đó vì tình phụ tử mà đẩy cậu ấm nhà mình vào “nghề làm vua” để chuốc lấy thị phi.


Cũng có kẻ có tài mà thiếu đức, sẵn sàng dùng mọi thứ mánh khoé chợ cá để được việc mình, ngược lại có người có đức thì quá nhu nhược không nắm được lòng quân nên nội tình bung bét và giấc mộng “đại gia” vì thế mà tan thành mây khói.


Gọi đó là hành vi tiểu nhân thực tôi không dám, nhưng cứ theo chuẩn mực của đức Khổng Tử thì chắc chắn đó chẳng phải là việc làm của người Quân tử.


Tiếc là trong nền bóng này, chủ nhân của những việc làm không quân tử đó vẫn còn rất thịnh và có thể còn thịnh dài dài.


Tại sao? Tại thuyết quân tử đã lạc thời, tại cái cơ chế nguỵ chuyên nghiệp giúp người không-quân-tử có chốn vẫy vùng hay đơn giản tại nếu ai cũng là quân tử thì lấy đâu ra “kẻ tiểu nhân nuôi người quân tử”?


Biết mà mạn đàm, nhưng càng đàm thì càng mạn. Thôi đành gác bút, có gì thất Lễ xin những người quân tử vì Nghĩa mà bỏ quá cho.


Đàm Võ

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tự do với lương tâm trong sạch

Đối thoại giữa thủ tướng Vladimir Vladimirovich Putin với các nhà văn Nga: Tự do với lương tâm trong sạch TTCT - LTS: Đưa tin về cuộc gặp của Thủ tướng Nga V. Putin với các nhà văn tại Đại hội liên minh sách Nga ngày 28-9 ở Matxcơva, các báo Nga đều thống nhất trong nhận định: ông V. Putin đã lần nữa chứng minh sự sắc sảo và khả năng “thoát hiểm“ trong những tình thế khó khăn. Cuộc gặp cho thấy không khí tranh luận cởi mở, thẳng thắn nhưng cũng không thiếu sự hài hước đặc trưng của người Nga. TTCT trích giới thiệu. Thủ tướng Vladimir Putin và nữ nhà văn Tachiana V. Ustinova - Ảnh: AP Nguyên thủ và… sách Darya Dontsova (D.D., nữ nhà văn Nga nổi tiếng với hàng trăm đầu sách trinh thám hài hước, tỏ vẻ phật ý vì có lần ông V. Putin đã gọi sách của bà là “những thứ đọc dễ dãi”*): Vladimir Vladimirovich, tôi từng thấy ngài ngồi sau tay lái máy bay, trong tàu ngầm với súng trường, với cần câu, chỉ không lần nào thấy ngài dự khai trương nhà sách, không bao giờ cả. V. Putin: Tôi có chứ. D.D.:...

Cứu khốn phò nguy, lòng dạ thiện lương

“Nhân Đức không phải là thứ có thể giành lấy được, mà là gốc rễ của đạo làm người. Tôi tự thẹn cả đời làm quá ít việc thiện, vậy mà lại có được phúc báo quá lớn!” Đệ Ngũ Luân người Thiểm Tây, sống vào đầu thời Đông Hán nổi tiếng là một vị quan thanh liêm. Ông có tâm địa chính trực, làm nhiều việc tốt lành đức độ, chăm lo cho dân chúng. Dù làm quan nơi nào, ông đều xem việc cứu khổ cứu nạn cho dân là nhiệm vụ của mình. Đệ Ngũ Luân từ khi còn trẻ đã là người ngay thẳng và trọng nghĩa khí. Bất cứ khi nào bà con hay đồng hương có ai gặp khó khăn, ông luôn nóng lòng trợ giúp. Thời Vương Mãng loạn thế, đạo tặc hoành hành khắp nơi, trăm họ đều xem Đệ Ngũ Luân như một chỗ dựa đáng tin cậy, đề cử ông làm thủ lĩnh để chống lại đạo tặc. Đệ Ngũ Luân chỉ huy nhân dân xây công sự để tự vệ, quân nổi loạn Đồng Mã, Xích Mi chưa bao giờ bại được doanh lũy của ông. Đệ Ngũ Luân được quan lại địa phương khen ngợi, sau đó ông được bổ nhiệm làm một viên quan chuyên phụ trách quản lý việc tố tụng ...

66 Câu Phật Học Cho Cuộc Sống

1. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm. 2. Nếu anh không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho bạn. Vì chính tâm bạn không buông xuống nổi. 3. Bạn hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình. 4. Bạn phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sanh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương bạn, bạn phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực. 5. Khi bạn vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi bạn đau khổ, bạn hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn. 6. Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai. 7. Bạn có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên. 8. Đừng lãng phí sinh mạng của mình trong những chốn mà nhất định bạn sẽ ân hận. 9. Khi nào bạn thật sự buông xuống thì lúc ấy bạn sẽ hết phiền não. 10. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành. 11. Người cuồng vọng còn cứu được, người tự ti thì vô phương, c...