Chuyển đến nội dung chính

Tối đa và tối thiểu

Bản năng sinh tồn của động vật là làm mất ít sức nhưng muốn đạt được kết quả cao, nói theo một cách khác là “động vật thường tối ưu hóa các hoạt động của mình với mức năng lượng tối thiểu, với sự an toàn tối đa và phải được mãn nguyện”. Muốn như vậy, ta có xu hướng làm những việc đã biết, đã quen vì những việc đó vừa đỡ tốn công sức mà lại an toàn và dễ dàng. Một đặc điểm nữa vô cùng tuyệt vời của loài vật để trường tồn là hài hòa với thiên nhiên, bảo vệ nguồn sống của mình, con vật được thiên phú cho bản năng biết dừng lại ở mức vừa đủ, khi nó đạt được khoái cảm thì sẽ dừng lại ngay. Con người chúng ta được trời phú cho nhiều thứ hơn con vật. Nhưng ông trời cũng cực kỳ công bằng, luôn tạo ra sự hài hòa âm dương, để thử thách lòng người, để con người luôn được tu luyện phấn đấu, đấu tranh với chính mình, vượt qua chính mình. Với mỗi mặt dương đều có một mặt âm, biết dự trữ có thể dự trữ thái quá dẫn đến tham lam thừa thãi. Con vật không bao giờ bị bệnh béo phì, không bao giờ phá hoại thiên nhiên, không bao giờ dùng quá cái mình cần, không những thế chúng còn phối hợp với nhau để tận dụng tài sản thiên nhiên một cách tối ưu nhất. Ví dụ, con sư tử đuổi ngựa chỉ bắt một con yếu nhất, đủ rồi thì thôi, không những thế phần rời vãi, phần dính vào xương thì quạ lại xơi, phần nhỏ nhoi sót lại nữa thì lại đến kiến….Điều này khác với con người chúng ta, khi ăn có thể ăn tới mức đau bụng và khi uống rượu có thể uống tới mức say xỉn. Con người có thể bị béo phì và vì tham lam có thể dẫn tới phá hoại thiên nhiên… Con vật cần đến đâu thì dùng đến đó, không tham lam, không tích trữ, không phá phách thiên nhiên. Đó là ưu điểm của con vật, nhưng con vật có một yếu điểm là không biết sáng tạo, hoàn toàn phụ thuộc vào thiên nhiên, chỉ sống bằng những cái được thiên nhiên ban phát, sẵn có.



Con người trước hết là con, sau đó mới là người, vì vậy chúng ta thường rơi vào vùng dễ chịu, vùng khoái cảm - làm những việc quen, những việc không mất công tính toán, không phải chịu nguy hiểm. Nhưng con người chúng ta còn được trời phú cho khả năng làm người, biết sáng tạo, biết cải tạo thiên nhiên, biết tạo ra những thứ chưa có sẵn trong thiên nhiên, biết dự trữ để phòng ngừa lúc khó khăn, hoạn nạn. Con người đích thực sẽ luôn vươn tới cái mới, cái chưa biết, luôn tò mò và thích thám hiểm. Tốc độ sáng tạo của con người ngày càng gia tăng một cách kinh ngạc. Như việc chỉ cần một cái Iphone trong tay, ta đã có hẳn một văn phòng di động với đầy đủ: email, thư viện, máy quay, máy chụp…. Ta mặc sức tưởng tượng và có thể biến những điều không tưởng thành sự thật chỉ sau 6 tháng. Trong khi đó thiên nhiên ngày càng khắc nghiệt hơn, càng nhiều tai họa hơn (cũng có thể là do chính sự thái quá của con người đã phá hoại thiên nhiên, tự gây cho mình thiên tai ngày càng khốc liệt hơn) khiến con người ngày càng phải cố gắng. Sự cạnh tranh cũng từ đó mà ngày càng gia tăng. Đó là một sự thật không thể lảng tránh và không thể thay đổi trong ngày một, ngày hai. Ta chỉ có một cách duy nhất chấp nhận đối mặt, điều chỉnh mình để có cuộc sống luôn tối ưu, mãn nguyện.



Vùng khoái cảm hay vùng mãn nguyện cũng đều hướng tới mục đích chung, đó là mục đích của mục đích của mọi mục đích cuộc sống (dù là sức khỏe, tiền bạc, địa vị, nhà cưa…), chính là cảm xúc hưng phấn sung sướng. Thay vì chờ đợi, ăn sẵn ta cần chủ động tạo ra những hưng phấn, sung sướng cho bản thân mình, điều đó đạt được khi ta có những thành tích xuất sắc trong công việc và cuộc sống. Hãy nhớ lại những khi ta đạt điểm cao, lần đầu tiên đi thăm hang động đẹp, lần biết tin đỗ đại học hay ngày cô ấy (cậu ấy) nói lời yêu với mình.... Và quan trọng hơn đó là khi ta tìm ra được ý nghĩa cuộc đời mình, khi ta có đam mê và khát vọng sống, khi ta thấy hoài bão và giấc mơ của mình đang dần trở thành hiện thực. Chính những khi đó, ta cảm thấy hưng phấn và sung sướng nhất. Cũng vì lẽ đó, ta cần xây dựng cho mình hoài bão, khát vọng cháy bỏng, các mục tiêu hướng thiện, hướng thượng cao cả gia tăng giá trị lớn cho loài người để ta luôn hưng phấn dấn thân phấn đấu hết mình. Mặt khác ta phải biết chia hoài bão thành các mục tiêu ngắn hạn, dễ dàng đạt được trong thời gian ngắn với những nỗ lực vừa phải để ta thường xuyên có được các giây phút mãn nguyện, khi đó ta sẽ thấy cuộc đời này luôn tươi đẹp.



Để hoàn thành tốt tất cả những điều đó đồng thời luôn có trong mình cảm giác hưng phấn và sung sướng đó, ta hãy luôn hỏi mình, ta là con người đích thực hay mới chỉ dừng lại ở mức con. Ta đang hướng tới những điều tối đa hay mới chỉ dừng lại ở mức tối thiểu: ăn sẵn, sống trong vùng dễ chịu, tự mãn đến mức lười biếng, an toàn đến mức đớn hèn, lảng tránh cái lạ cái mới, cái có thể là khó, là nguy hiểm để rơi vào cái khó hơn cái nguy hiểm hơn, đó là ta tụt hậu, ta bị loại ra khỏi cuộc chơi. Ta hãy luôn nhớ và biết rằng ta là một con người đích thực, hài hòa âm dương, hòa hợp với thiên nhiên và vẫn luôn vươn lên để thường xuyên tạo cho mình những cảm xúc hưng phấn và sung sướng. Chính điều đó giúp ta đạt được mức cao nhất của hạnh phúc và thành công.



Hãy là một con người đích thực. (Theo chungta.com)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tự do với lương tâm trong sạch

Đối thoại giữa thủ tướng Vladimir Vladimirovich Putin với các nhà văn Nga: Tự do với lương tâm trong sạch TTCT - LTS: Đưa tin về cuộc gặp của Thủ tướng Nga V. Putin với các nhà văn tại Đại hội liên minh sách Nga ngày 28-9 ở Matxcơva, các báo Nga đều thống nhất trong nhận định: ông V. Putin đã lần nữa chứng minh sự sắc sảo và khả năng “thoát hiểm“ trong những tình thế khó khăn. Cuộc gặp cho thấy không khí tranh luận cởi mở, thẳng thắn nhưng cũng không thiếu sự hài hước đặc trưng của người Nga. TTCT trích giới thiệu. Thủ tướng Vladimir Putin và nữ nhà văn Tachiana V. Ustinova - Ảnh: AP Nguyên thủ và… sách Darya Dontsova (D.D., nữ nhà văn Nga nổi tiếng với hàng trăm đầu sách trinh thám hài hước, tỏ vẻ phật ý vì có lần ông V. Putin đã gọi sách của bà là “những thứ đọc dễ dãi”*): Vladimir Vladimirovich, tôi từng thấy ngài ngồi sau tay lái máy bay, trong tàu ngầm với súng trường, với cần câu, chỉ không lần nào thấy ngài dự khai trương nhà sách, không bao giờ cả. V. Putin: Tôi có chứ. D.D.:...

Cứu khốn phò nguy, lòng dạ thiện lương

“Nhân Đức không phải là thứ có thể giành lấy được, mà là gốc rễ của đạo làm người. Tôi tự thẹn cả đời làm quá ít việc thiện, vậy mà lại có được phúc báo quá lớn!” Đệ Ngũ Luân người Thiểm Tây, sống vào đầu thời Đông Hán nổi tiếng là một vị quan thanh liêm. Ông có tâm địa chính trực, làm nhiều việc tốt lành đức độ, chăm lo cho dân chúng. Dù làm quan nơi nào, ông đều xem việc cứu khổ cứu nạn cho dân là nhiệm vụ của mình. Đệ Ngũ Luân từ khi còn trẻ đã là người ngay thẳng và trọng nghĩa khí. Bất cứ khi nào bà con hay đồng hương có ai gặp khó khăn, ông luôn nóng lòng trợ giúp. Thời Vương Mãng loạn thế, đạo tặc hoành hành khắp nơi, trăm họ đều xem Đệ Ngũ Luân như một chỗ dựa đáng tin cậy, đề cử ông làm thủ lĩnh để chống lại đạo tặc. Đệ Ngũ Luân chỉ huy nhân dân xây công sự để tự vệ, quân nổi loạn Đồng Mã, Xích Mi chưa bao giờ bại được doanh lũy của ông. Đệ Ngũ Luân được quan lại địa phương khen ngợi, sau đó ông được bổ nhiệm làm một viên quan chuyên phụ trách quản lý việc tố tụng ...

66 Câu Phật Học Cho Cuộc Sống

1. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm. 2. Nếu anh không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho bạn. Vì chính tâm bạn không buông xuống nổi. 3. Bạn hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình. 4. Bạn phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sanh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương bạn, bạn phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực. 5. Khi bạn vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi bạn đau khổ, bạn hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn. 6. Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai. 7. Bạn có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên. 8. Đừng lãng phí sinh mạng của mình trong những chốn mà nhất định bạn sẽ ân hận. 9. Khi nào bạn thật sự buông xuống thì lúc ấy bạn sẽ hết phiền não. 10. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành. 11. Người cuồng vọng còn cứu được, người tự ti thì vô phương, c...